
Khi Bộ Tài chính Mỹ thì thầm về nợ, Bitcoin lắng nghe điều gì?
Những ngày cuối năm, tôi vẫn theo dõi các cuộc đấu giá trái phiếu kho bạc Mỹ như một thói quen khó bỏ. Không phải vì tôi giao dịch trái phiếu hay muốn dự đoán lãi suất. Mà vì dòng thanh khoản đó là con sông mẹ nuôi mọi nhánh sông khác, kể cả dòng chảy đầy biến động của Bitcoin và các altcoin. Và rồi, giữa tuần này, một bản tin ngắn khiến tôi dừng lại: Bộ Tài chính Mỹ đang cân nhắc cắt giảm quy mô đấu giá trái phiếu khi nhu cầu ngày càng yếu. Không có tiếng nổ, không có bê bối, chỉ là một câu thì thầm từ hành lang quyền lực. Nhưng tôi đã ở trong ngành này đủ lâu để biết rằng những cơn địa chấn lớn nhất thường bắt đầu bằng những chuyển động rất nhỏ. Điều này khiến tôi nhớ lại câu nói mà chính tôi hay viết trong các bản tin Macro: "Vĩ mô: yên lặng nhưng không bất động."
Vậy tại sao chuyện này lại quan trọng đến vậy? Hãy đặt nó trong bối cảnh nợ nần của nước Mỹ. Tổng nợ công đã vượt 36 nghìn tỷ USD. Mỗi năm, Bộ Tài chính phải phát hành trái phiếu mới để trả lãi cho khoản nợ cũ và trang trải thâm hụt ngân sách khoảng 1,8 nghìn tỷ USD. Chi phí trả lãi hàng năm đã vượt qua ngân sách quốc phòng, trở thành khoản chi lớn thứ ba của chính phủ liên bang – khoảng 881 tỷ USD. Trong khi đó, Cục Dự trữ Liên bang (Fed) vẫn đang trong quá trình thắt chặt định lượng, thu hẹp bảng cân đối với tốc độ 25 tỷ USD mỗi tháng. Nói nôm na, một bên đang cố hút bớt nước khỏi dòng sông thanh khoản, còn bên kia thì muốn đổ thêm nước vào để nuôi cơn khát chi tiêu. Sự đối nghịch đó không thể kéo dài mãi.
Trong bối cảnh đó, việc Bộ Tài chính nói đến chuyện "cắt giảm" là một bước ngoặt. Trong suốt quý trước, họ vẫn khẳng định sẽ duy trì quy mô đấu giá ở các kỳ hạn dài, và tuyên bố "ít nhất vài quý tới" vẫn giữ nguyên. Bây giờ, khi nhu cầu từ phía nhà đầu tư yếu đi, họ buộc phải tính đến khả năng thu hẹp nguồn cung. Nhưng câu chuyện không chỉ dừng ở một quyết định kỹ thuật. Nó hé lộ một thực tế mà không ai muốn thừa nhận: khả năng vay mượn của đế chế đã chạm trần nhu cầu thực tế của thị trường.
Điều gì đang xảy ra với nhu cầu trái phiếu chính phủ Mỹ? Nếu nhìn vào bức tranh tổng thể, ta sẽ thấy ba mảng tối cùng lúc hiện ra.
Hãy bắt đầu từ người mua lớn nhất: Fed. Trong hơn một thập kỷ sau khủng hoảng 2008, Fed là người mua trái phiếu lớn nhất thông qua các chương trình nới lỏng định lượng. Họ có thể nắm giữ tới 30% tổng lượng trái phiếu kho bạc đang lưu hành. Nhưng kể từ khi bắt đầu QT vào năm 2022, Fed đã giảm khoảng 1,2 nghìn tỷ USD nắm giữ. Điều đó có nghĩa là mỗi tuần, thị trường lại mất đi một người mua khổng lồ, và lượng trái phiếu đó phải được hấp thụ bởi các nhà đầu tư tư nhân – vốn nhạy cảm hơn nhiều với lãi suất. Sự biến mất của người mua cuối cùng này là một thay đổi mang tính cấu trúc, không phải chu kỳ.
Tiếp theo, các ngân hàng trung ương nước ngoài – những người chơi lịch sử của thị trường trái phiếu Mỹ – đang âm thầm quay lưng. Trung Quốc từng nắm giữ hơn 1,3 nghìn tỷ USD trái phiếu Mỹ, nhưng đến cuối năm 2024 chỉ còn khoảng 770 tỷ. Nhật Bản cũng nhiều lần bán ra để can thiệp tỷ giá. Trên thực tế, tỷ trọng trái phiếu Mỹ do khối ngoại nắm giữ đã giảm từ hơn 35% xuống dưới 25% trong vòng một thập kỷ. Đây không còn là những quyết định tài chính đơn thuần, mà là một sự trượt dốc có chủ đích, gắn với địa chính trị và nỗi lo bị trừng phạt tài chính. Khi các quốc gia có thặng dư thương mại bắt đầu đa dạng hóa sang vàng và các tài sản khác, mỗi cuộc đấu giá của Mỹ lại phải đối mặt với một "bức tường" nhu cầu mỏng dần.
Còn hệ thống ngân hàng nội địa của Mỹ đang ở trạng thái bão hòa. Sau những căng thẳng thanh khoản gần đây, các ngân hàng phải giữ nhiều dự trữ hơn, không còn đủ khả năng hấp thụ một lượng trái phiếu mới khổng lồ như trước. Họ đang ưu tiên sự an toàn của bảng cân đối hơn là những món lợi nhuận từ việc cầm giữ trái phiếu dài hạn. Thêm vào đó, các quỹ hưu trí và quỹ bảo hiểm – những người mua truyền thống khác – cũng đã có tỷ trọng nắm giữ cao, không còn nhiều dư địa.
Ba lực lượng này cộng hưởng, tạo ra một "bức tường cầu" mỏng dần trước mỗi phiên đấu giá. Trong các phiên đấu giá gần đây, tỷ lệ bao phủ (bid-to-cover) liên tục giảm, và tails – khoảng cách giữa lãi suất trúng thầu và lãi suất trung bình – bắt đầu nới rộng. Điều đó nghĩa là thị trường đang yêu cầu một mức bù rủi ro ngày càng cao để hấp thụ trái phiếu. Vào tháng 10, trong phiên đấu giá trái phiếu kỳ hạn 30 năm, chỉ số này chạm mức thấp nhất trong nhiều năm. Đây là những dấu hiệu kỹ thuật của một thị trường đang kiệt sức.
Khi nhu cầu không đủ, giá trái phiếu phải giảm – tức là lãi suất tăng – để thu hút người mua. Lãi suất dài hạn tăng đồng nghĩa với chi phí vay vốn của toàn bộ nền kinh tế tăng theo, từ các khoản vay mua nhà đến các khoản vay doanh nghiệp. Nếu lãi suất tăng cao đến mức không thể chịu đựng, một trong hai điều phải xảy ra: hoặc Bộ Tài chính phải trả lãi nhiều hơn, làm nặng thêm gánh nặng ngân sách; hoặc họ phải cắt giảm chi tiêu, làm chậm lại nền kinh tế. Đây không còn là bài toán của riêng nước Mỹ, mà là của toàn bộ hệ thống tài chính toàn cầu, nơi mà đồng đô la vẫn là trung tâm.
Tôi chợt nhớ mùa hè năm 2017, khi tôi mới 18 tuổi và lần đầu tiên chạm vào thế giới tiền mã hóa. Hồi đó, mỗi ICO là một lời hứa, mỗi whitepaper là một giấc mơ làm giàu. Tôi dùng 0,5 ETH – khoảng 150 USD – để mua token của một dự án tên là CryptoBots. Ba tháng sau, dự án biến mất, và tôi mất trắng. Lúc đó tôi nghĩ đó là bài học về sự lừa đảo. Nhưng sau này, nhìn lại, tôi nhận ra đó là bài học về thanh khoản: khi dòng tiền dồi dào, mọi thứ đều có thể bay lên; khi dòng tiền rút đi, mọi thứ đều rơi xuống, bất kể câu chuyện có đẹp đẽ đến đâu. "ICO mùa hè 2017: bài học vẫn còn nóng." Mỗi lần tôi viết câu đó, tôi lại nhớ đến cảm giác đứng nhìn tài khoản dần cạn kiệt mà không thể làm gì được.
Vậy, nếu Bộ Tài chính Mỹ cắt giảm quy mô đấu giá, điều gì sẽ xảy ra với thị trường tiền mã hóa? Có hai kịch bản đối lập, và tôi sẽ phân tích cả hai.
Một kịch bản lạc quan trong ngắn hạn. Khi nguồn cung trái phiếu chính phủ giảm, áp lực lên lãi suất dài hạn giảm theo. Lãi suất thực tế hạ nhiệt sẽ làm giảm sức hấp dẫn của các tài sản trú ẩn truyền thống như trái phiếu và tiền gửi. Điều này có thể giải phóng một phần dòng vốn chảy vào các tài sản rủi ro, trong đó có Bitcoin và các altcoin lớn. Về mặt kỹ thuật, nếu lãi suất trái phiếu kho bạc kỳ hạn 10 năm giảm 20-30 điểm cơ bản, tôi sẽ kỳ vọng một đợt bật tăng của Bitcoin, giống như những gì chúng ta từng thấy vào đầu năm 2023 khi thị trường đặt cược vào việc Fed sớm dừng tăng lãi suất. Nhưng liệu điều đó có bền vững?
Một kịch bản bi quan trong trung hạn. Nếu việc cắt giảm đấu giá bị hiểu là dấu hiệu của sự suy yếu tài khóa, và nếu thị trường bắt đầu định giá rủi ro vỡ nợ của chính phủ Mỹ, mọi thứ có thể đi theo hướng ngược lại. Trong một cuộc khủng hoảng niềm tin như vậy, nhà đầu tư sẽ bán tháo mọi tài sản rủi ro để mua đồng đô la – một hiện tượng quen thuộc tên là "flight to quality" – và tiền mã hóa khó lòng tránh khỏi cú sốc. Nếu thanh khoản toàn cầu bị thắt chặt vì chi phí vay tăng, Bitcoin có thể giảm 30-40%, bất chấp câu chuyện dài hạn về "vàng kỹ thuật số". Tuy nhiên, tôi đã chứng kiến quá nhiều lần thị trường phản ứng theo cách không ai ngờ tới để tin vào những kịch bản tuyến tính.
Có một kịch bản thứ ba, một kịch bản mà tôi cho là phản trực giác: Khi Bộ Tài chính Mỹ – tổ chức được coi là "an toàn nhất thế giới" – phải thì thầm về việc cắt giảm nợ, điều đó có nghĩa là niềm tin vào khả năng thanh toán của hệ thống đang bắt đầu rạn nứt. Không ai nói ra điều đó một cách công khai, nhưng các ngân hàng trung ương đã hành động trước. Họ mua vàng với tốc độ chưa từng thấy – hơn 1.000 tấn mỗi năm kể từ 2022. Họ đa dạng hóa dự trữ. Họ tìm kiếm những tài sản nằm ngoài phạm vi kiểm soát của Washington. Và trong số những tài sản đó, Bitcoin là một lựa chọn ngày càng khó bỏ qua.
Đúng, Bitcoin biến động mạnh. Đúng, nó có thể mất 50% giá trị chỉ trong vài tháng. Nhưng nhìn vào chu kỳ dài, nó đang hoàn thành một vai trò mà vàng từng đảm nhận trong nhiều thế kỷ: một nơi trú ẩn không bị kiểm soát bởi bất kỳ chính phủ nào. Khi nợ công Mỹ tăng vượt quá khả năng chi trả, khi Fed buộc phải lựa chọn giữa việc cứu nền kinh tế hay cứu đồng tiền, thì giá trị của một tài sản phi tập trung, có nguồn cung cố định sẽ được định giá lại. Điều này không xảy ra trong một ngày, một tuần, hay một quý. Nhưng xu hướng thì rõ ràng.
Tôi đã thấy điều này một lần, ở một mức độ nhỏ hơn. Vào mùa hè DeFi 2020, khi lãi suất toàn cầu chạm đáy và các ngân hàng trung ương bơm thanh khoản không giới hạn, tôi đã tham gia yield farming trên Compound với 2 ETH, khoảng 600 USD lúc đó. Trong bốn tháng, tôi kiếm được 2.000 USD lợi nhuận. Tôi nghĩ mình là thiên tài. Sau đó, ETH giảm giá, impermanent loss xuất hiện, và tôi mất gần hết lãi. Bài học tôi nhận được rất đơn giản: thanh khoản là xương sống của DeFi, và lãi suất thực tế quyết định mọi thứ. Khi lãi suất thực tế tăng, mọi tài sản đầu cơ đều bị tàn phá.
Bây giờ, hãy áp dụng bài học đó vào tình huống hiện tại. Nếu Bộ Tài chính cắt giảm đấu giá trái phiếu, lãi suất thực tế dài hạn có thể giảm trong ngắn hạn – điều này có lợi cho crypto. Nhưng nếu thị trường nhìn thấu rằng cắt giảm chỉ là "trì hoãn cơn đau", và nợ vẫn sẽ tiếp tục tăng trong tương lai, thì lãi suất dài hạn có thể quay đầu tăng mạnh hơn, kéo theo sự sụp đổ của mọi tài sản rủi ro. Chúng ta có thể chứng kiến một "cú xoay lưỡi dao" – ban đầu crypto tăng vì thanh khoản nới lỏng, sau đó giảm sâu vì suy thoái kinh tế. Tôi đã nhiều lần chứng kiến điều tương tự, và đó là lý do vì sao tôi không bao giờ đặt cược toàn bộ danh mục vào một kịch bản duy nhất.
Trong bối cảnh này, việc lựa chọn tài sản trở nên quan trọng hơn là dự đoán hướng đi của thị trường. Khi thanh khoản rút đi, những dự án không có doanh thu thực, không có sản phẩm thực, không có cộng đồng trung thành sẽ lộ nguyên hình. Ngược lại, những giao thức có lợi nhuận bền vững, có đội ngũ phát triển kiên trì, có công nghệ thực sự giải quyết vấn đề – như một số nền tảng Oracle phi tập trung hay các giao thức DeFi có lợi suất đến từ phí giao dịch thay vì in token trả lãi – sẽ sống sót. Chúng là những ốc đảo giữa sa mạc thanh khoản.
Tôi cũng muốn nói về những gì tôi học được từ mùa đông 2022. Khi FTX sụp đổ, quỹ tôi đang làm việc mất 2 triệu USD chỉ trong một đêm. Tôi cảm thấy bực bội và lo lắng, nhưng bề ngoài tôi vẫn giữ bình tĩnh, hỗ trợ team tái cấu trúc danh mục. Từ đó, tôi học được một điều: trong thị trường giảm, sống sót quan trọng hơn lợi nhuận. Điều duy nhất bạn có thể kiểm soát là rủi ro của chính mình. Bạn không thể kiểm soát Bộ Tài chính Mỹ, bạn không thể kiểm soát lạm phát, nhưng bạn có thể kiểm soát tỷ trọng vốn của mình trong từng loại tài sản. Đó là cách duy nhất để vượt qua những cơn bão vĩ mô.
"Vĩ mô: yên lặng nhưng không bất động." – Tôi đã viết điều đó ở đầu bài, và bây giờ tôi muốn nhấn mạnh lại. Không có gì yên lặng thực sự trong thế giới tài chính. Sự yên lặng là khi mọi người đang nín thở chờ đợi một sự kiện đủ lớn để thay đổi mọi thứ. Và tôi tin rằng sự kiện đó đang đến gần.
Khi các đế chế lớn gặp khó khăn, họ thường in tiền để giải quyết. Nhưng in tiền không giải quyết được vấn đề nợ, nó chỉ làm trì hoãn sự sụp đổ. Và khi sự trì hoãn kết thúc, mọi người sẽ tìm đến những tài sản không thể bị in. Đó là vàng trong những thế kỷ trước. Đó có thể là Bitcoin trong những thập kỷ tới.
Còn bây giờ, tôi sẽ tiếp tục làm công việc của mình: phân tích dữ liệu, theo dõi dòng tiền, và quan sát thị trường với một trái tim nóng và một cái đầu lạnh. Tôi sẽ không bán tháo, cũng không FOMO. Bởi vì tôi đã học được, qua gần 11 năm quan sát ngành, rằng thị trường luôn có lý do của nó, và điều quan trọng nhất là hiểu được dòng chảy, không phải là bơi ngược dòng.
Khi Bộ Tài chính Mỹ thì thầm, tôi lắng nghe. Và tôi tin rằng nếu bạn đang đọc những dòng này, bạn cũng nên lắng nghe. Câu hỏi không phải là "liệu Mỹ có vỡ nợ hay không", mà là "bạn đã sẵn sàng cho một thế giới nơi khái niệm 'an toàn' được định nghĩa lại?"