Tuần vừa qua, tôi đã dành buổi sáng thứ Tư để đọc lá thư gửi từ NAFCU – Hiệp hội Tín dụng Quốc gia Mỹ. Họ không hài lòng. Không chỉ không hài lòng, họ còn sợ.
Câu chuyện bắt đầu từ CLARITY Act – dự luật stablecoin đang được vắt óc tại Quốc hội. Điều khoản gây tranh cãi nhất? Các điều khoản lợi suất – tức là việc cho phép stablecoin trả lãi cho người nắm giữ.
"Chúng tôi tin rằng các điều khoản lợi suất của dự luật, vốn đã được sửa đổi theo thỏa hiệp Tillis-Alsobrooks, vẫn chưa đủ nghiêm ngặt. Việc cho phép các nhà phát hành stablecoin cung cấp lợi suất ngay cả khi chỉ là 'một cách thụ động' có thể dẫn đến dòng tiền gửi rời khỏi các tổ chức tín dụng địa phương ra thị trường tiền điện tử."
Đây là một khoảnh khắc chuyển giao. Không phải là một tweet FUD, không phải một vụ hack. Mà là một bức thư từ đại diện của 1,37 triệu thành viên gửi tới Washington. Nó chứng minh một điều: stablecoin đang ăn mòn nền tảng của hệ thống tài chính truyền thống.
Tôi nhìn vào dòng tiền. Năm 2020, tôi đã kiếm 15 ETH từ yield farming khi thị trường DeFi sôi động. Nhưng bây giờ, khi tôi phân tích dữ liệu on-chain, tôi thấy một câu chuyện khác: các stablecoin phát lợi suất đang hút thanh khoản khỏi các tài khoản tiết kiệm truyền thống. Một người dùng trung bình có thể kiếm được 5-15% APY từ Aave, Compound, hay thậm chí là sDAI của MakerDAO, trong khi credit union chỉ trả dưới 2%. Khoảng cách lãi suất quá lớn.
Và đòn bẩy? CLARITY Act sẽ cho phép stablecoin duy trì trạng thái “thụ động” – tức là chỉ cần giữ stablecoin là có lãi, mà không cần tham gia gì thêm. Điều này giống như một cú twist trong câu chuyện tôi từng viết về Uniswap năm 2021: thanh khoản sẽ chảy đến nơi nào có lợi suất cao nhất, bất kể rủi ro.
Tuy nhiên, tôi nghi ngờ sự bền vững. Như tôi đã viết trong báo cáo tháng 3, các giao thức DeFi cung cấp lợi suất cao thường dựa vào token inflation hoặc các chiến lược rủi ro cao. Credit union lo sợ đúng: một phần tiền gửi được FDIC bảo hiểm có thể rời khỏi nơi an toàn để đầu tư vào sản phẩm ẩn chứa rủi ro hệ thống. Nếu stablecoin sập (giống Terra 2022), người gửi tiền sẽ quay lại hét vào mặt Quốc hội.
Vậy góc nhìn ngược? Tôi tin rằng việc hạn chế lợi suất stablecoin chỉ là giải pháp tạm thời. Về mặt kỹ thuật, lợi suất trong DeFi không phải là bản chất của blockchain. Nó là một lớp ứng dụng. Nếu CLARITY Act cấm lợi suất, các nhà phát triển sẽ di chuyển sang các khu vực pháp lý khác như EU (MiCA) hoặc Singapore. Thị trường sẽ phân mảnh: Mỹ có stablecoin không lợi suất, phần còn lại thế giới có stablecoin có lợi suất. Và bạn nghĩ thanh khoản sẽ chảy về đâu?
Tôi từng viết một bài báo về Narrative Hunter: câu chuyện về stablecoin lợi suất đang chết dần ở Mỹ. Nhưng đừng nhầm lẫn. Credit union không thắng. Họ chỉ trì hoãn. Vì nếu không có stablecoin lợi suất, thế giới vẫn còn stablecoin không lợi suất (như USDC). Và khi thanh khoản rời khỏi credit union, họ sẽ phải tìm cách tham gia blockchain hoặc chấp nhận biến mất.
Điểm mù ở đây? Credit union nghĩ rằng họ đang bảo vệ tiền gửi. Nhưng họ đang kìm hãm sự đổi mới. Trong khi đó, các tổ chức tín dụng có thể trở thành cầu nối: họ có thể phát hành stablecoin của riêng mình (dưới sự cho phép của NCUA) và tự cung cấp lợi suất cạnh tranh. Đó là câu chuyện tiếp theo: “credit union-native stablecoin”. Hãy nhìn vào câu chuyện của Credit Union National Association (CUNA) khi họ hợp tác với các công ty fintech.
Tôi sẽ kết thúc bằng một câu hỏi: Bạn có bao giờ tự hỏi, một tổ chức phi lợi nhuận như credit union có thể tồn tại được không khi lãi suất DeFi cao ngất ngưởng? Hay họ sẽ phải nhảy vào sân chơi này, nhưng với bộ đồ chơi do chính họ thiết kế?


