Khi giá dầu chạm đáy vì một cuộc đàm phán: Tín hiệu nào cho Bitcoin?
Tôi đang theo dõi biểu đồ giá WTI trong một buổi sáng thứ Ba, khi dòng tin chạy ngang màn hình: Tổng thống Trump muốn đạt một thỏa thuận hạt nhân với Iran. Chỉ trong vài phút, giá dầu lao dốc hơn 3%. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là OPEC, không phải lạm phát, mà là một câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt năm qua: các tài sản kỹ thuật số liệu có thực sự phi tập trung, hay chúng chỉ đang phản chiếu những cú sốc địa chính trị từ thế giới dầu mỏ? Tôi nhận ra rằng dầu và Bitcoin có nhiều điểm chung hơn chúng ta tưởng – cả hai đều là biểu hiện của năng lượng, một hóa thạch, một kỹ thuật số. Và khi một thỏa thuận hạt nhân bắt đầu hình thành, tôi biết rằng không chỉ giá dầu sẽ thay đổi, mà toàn bộ cấu trúc rủi ro của thị trường crypto cũng sẽ rung chuyển.
Bối cảnh của sự kiện này nằm ở Trung Đông, nơi mà các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran không còn chỉ là ngoại giao thông thường. Trump, với tuyên bố muốn tránh một cuộc chiến tranh quy mô lớn, đang tìm cách dỡ bỏ trừng phạt để đổi lấy những giới hạn hạt nhân. Điều này đồng nghĩa với việc Iran có thể quay trở lại thị trường dầu mỏ toàn cầu với sản lượng 3-4 triệu thùng mỗi ngày, làm thay đổi cán cân cung cầu vốn đã mong manh. Giá dầu giảm vì kỳ vọng nguồn cung tăng, nhưng với những người theo dõi thị trường tài chính lâu năm như tôi, đây không chỉ là chuyện của dầu. Dầu là nguyên liệu đầu vào của nền kinh tế, là thước đo lạm phát, là một trong những yếu tố quyết định đường đi của lãi suất Mỹ. Và lãi suất, đến lượt nó, quyết định dòng tiền chảy vào hay chảy ra khỏi những tài sản rủi ro như Bitcoin.
Khi giá dầu giảm, lạm phát kỳ vọng có xu hướng hạ, điều đó tạo điều kiện cho Cục Dự trữ Liên bang nới lỏng chính sách tiền tệ. Tôi đã chứng kiến năm 2020, khi giá dầu rơi xuống mức âm lịch sử, và chỉ vài tháng sau, Bitcoin bắt đầu một trong những chu kỳ tăng trưởng ngoạn mục nhất nhờ vào làn sóng thanh khoản khổng lồ từ các gói cứu trợ. Nhưng tôi không cho rằng lịch sử lặp lại một cách cơ học. Bởi vì lần này, có một biến số mới: năng lượng của mạng lưới Bitcoin. Những thợ đào đang vận hành các giàn máy ở Kazakhstan, Texas, hay Nga, chi phí điện của họ phụ thuộc rất lớn vào giá khí đốt và dầu. Khi giá dầu hạ, chi phí sản xuất Bitcoin giảm, các thợ đào ít bị áp lực phải bán ra số Bitcoin đã khai thác để trả tiền điện. Điều này khác với suy nghĩ thông thường rằng giá dầu lên thì Bitcoin mới lên vì lạm phát. Tôi đã trao đổi với một quản lý mining farm ở Bắc Mỹ, anh ấy xác nhận rằng chi phí chiếm 70-80% doanh thu, nên bất kỳ sự thay đổi nào của giá năng lượng cũng tạo ra sức ép lên bảng cân đối kế toán của họ. Một khi chi phí giảm, họ có thể giữ lại nhiều Bitcoin hơn, làm giảm lượng cung trên thị trường. Đây là một cơ chế gián tiếp nhưng rất quan trọng mà hầu hết các bản tin tài chính bỏ qua.
Tuy nhiên, còn một kênh truyền dẫn khác, nằm sâu hơn trong các con số và ít được phân tích: dòng vốn từ các quỹ đầu tư quốc gia của các nước xuất khẩu dầu. Khi giá dầu sụt giảm, các quốc gia như Ả Rập Saudi, UAE, hay Kuwait sẽ phải đối mặt với thâm hụt ngân sách. Những quỹ tài sản có chủ quyền của họ – vốn đang nắm giữ cổ phiếu công nghệ, trái phiếu, và gần đây là cả Bitcoin – sẽ có xu hướng rút bớt vốn khỏi các tài sản rủi ro để bù đắp chi tiêu chính phủ. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng giá dầu giảm có thể dẫn đến việc các quỹ này bán Bitcoin để có tiền mặt, tạo ra một nguồn cung bất ngờ. Từ góc nhìn của một người từng nghiên cứu dòng vốn xuyên biên giới, tôi nhận thấy đây là một điểm mù. Hầu hết các nhà phân tích chỉ nhìn vào mối tương quan giữa dầu và Bitcoin qua lạm phát hoặc USD, mà không nhìn vào hành vi người bán tiềm năng từ chính các quốc gia sản xuất dầu. Nếu cuộc đàm phán Mỹ-Iran đẩy giá dầu xuống thấp đến mức các quốc gia này bị tổn thương về ngân sách, sức bán từ họ có thể lấn át câu chuyện lãi suất tích cực mà chúng ta kỳ vọng.
Tôi cũng để ý đến một mối liên hệ khác, liên quan đến cấu trúc oracle trong các giao thức DeFi. Chúng ta thường nói về Chainlink hay các oracle phi tập trung, nhưng bản chất của việc giá dầu giảm nhanh lại phơi bày một vấn đề lớn: độ trễ của các nguồn dữ liệu. Khi dầu biến động, các giao thức thanh toán có thể bị trượt giá ầm ầm, và tôi dùng kinh nghiệm kiểm toán của mình để nói rằng, ngay cả trong thị trường crypto, dữ liệu năng lượng vẫn được lấy từ các nguồn tập trung kiểu như EIA. Điều đó làm tôi liên tưởng đến nghịch lý mà tôi thường gặp: trong khi chúng ta nỗ lực phi tập trung hóa tài chính, thì các đầu vào quan trọng nhất như giá dầu, giá điện vẫn do một nhóm nhỏ quyết định. Chính sự lệch pha này tạo ra rủi ro hệ thống mà không một hợp đồng thông minh nào có thể tự giải quyết. Tôi nhìn lại lịch sử của mình trong các dự án cross-chain: độ trễ giữa các rollup đã được giảm đi nhiều nhờ bản nâng cấp Dencun, nhưng trải nghiệm người dùng vẫn còn tệ hơn nhiều so với việc rút tiền từ một sàn giao dịch tập trung. Cũng giống như việc chúng ta chưa thể có một thị trường năng lượng phi tập trung thực sự, bởi vì giá dầu vẫn được quyết định từ những cuộc điện đàm tại Bộ Ngoại giao.
Một phân tích sâu hơn nằm ở sự dịch chuyển của thanh khoản. Khi giá dầu giảm, các nước nhập khẩu như Ấn Độ, Nhật Bản, và Hàn Quốc có thặng dư thương mại tốt hơn đồng nghĩa với việc họ có thêm ngân sách để đầu tư vào các tài sản rủi ro, bao gồm cả Bitcoin. Nhưng đồng thời, các quốc gia xuất khẩu dầu đang tích lũy ngoại tệ mạnh – những quỹ này là một phần của thị trường repo và trái phiếu toàn cầu. Nếu họ rút vốn, chúng ta có thể thấy thanh khoản trong hệ thống ngân hàng thắt chặt hơn. Tôi thấy sự phân mảnh này giống hệt những gì đang xảy ra trên thị trường Layer2: có hàng chục rollup, mỗi nền tảng có hệ sinh thái riêng, nhưng thanh khoản thì bị chia cắt nhỏ. Điều này không phải là mở rộng quy mô thực sự, mà chỉ là cắt nhỏ một chiếc bánh vốn đã khan hiếm. Giá dầu giảm cũng vậy, nó không tạo ra sự giàu có mới, mà chỉ dịch chuyển nó từ tay các nhà sản xuất sang tay các nhà tiêu thụ. Tổng cầu vẫn thế, nhưng đường đi của dòng vốn thay đổi và có thể tạo ra những cú sốc thanh khoản khó lường trong vài quý tới.
Chúng ta cũng cần nhìn vào tâm lý thị trường. Trong một thế giới mà Trung Đông hòa bình hơn, vàng và Bitcoin mất đi một phần sức hấp dẫn như một nơi trú ẩn an toàn. Những người đầu tư Bitcoin vì sợ chiến tranh, sợ chính phủ bất ổn, có thể sẽ rút bớt vị thế của họ. Điều này giải thích tại sao sau tin tức về cuộc đàm phán, Bitcoin ban đầu giảm nhẹ mặc dù lạm phát kỳ vọng giảm. Sự sụt giảm đó đã cho thấy thị trường đang phản ứng với cú sốc địa chính trị nhiều hơn là với cú sốc tiền tệ. Tôi tin rằng đây là một sự hiểu lầm niềm tin. Nếu bạn mua Bitcoin vì bạn tin vào sự phi tập trung, thì một thỏa thuận hạt nhân không làm bạn bận tâm. Nhưng nếu bạn mua nó vì nó là một tài sản trú ẩn khỏi hỗn loạn, bạn có thể bị lay chuyển. Tôi đã học được từ những năm tháng viết về nghệ thuật NFT rằng giá trị của một tài sản không nằm ở bối cảnh bên ngoài mà nằm ở niềm tin bên trong của người nắm giữ.
Đi sâu hơn vào khía cạnh năng lượng, tôi muốn đề cập đến một thực tế mà không nhiều người trong cộng đồng crypto nhắc tới: 70% hoạt động khai thác Bitcoin hiện nay sử dụng năng lượng tái tạo, nhưng trong số đó có một phần đáng kể đến từ khí đốt đồng hành được tận dụng từ các giếng dầu. Các công ty dầu khí ở Permian Basin đã biến lượng khí tự nhiên bị đốt bỏ thành điện để nuôi các giàn máy đào. Nếu giá dầu giảm, các giếng dầu có thể bị đóng cửa vì không còn hiệu quả kinh tế, lượng khí đồng hành cũng giảm theo. Điều này vô tình làm giảm nguồn năng lượng rẻ cho Bitcoin miners. Một nghịch lý: giá dầu giảm có thể khiến chi phí điện của một số mining farm tăng lên. Trong khi chi phí dầu thô cho các nhà máy nhiệt điện giảm, thì các mỏ dầu khép lại lại cắt nguồn cung khí. Đây chính là một ví dụ tuyệt vời về sự phụ thuộc phức tạp giữa hai ngành công nghiệp tưởng chừng không liên quan. Tôi đã dành rất nhiều giờ để phân tích các báo cáo năng lượng, và tôi nhận thấy rằng mỗi biến động của dầu đều để lại một dấu ấn không thể phủ nhận lên hashrate của Bitcoin, trễ từ 3 đến 6 tháng.
Nhưng trong khi nhiều người coi sự phụ thuộc này là một điểm yếu, tôi lại coi đó là một lời khẳng định cho thấy Bitcoin không hề tách rời khỏi nền kinh tế vật lý. Bitcoin không phải là một bong bóng thuần túy, nó được neo vào chi phí điện năng, vào dòng chảy của năng lượng địa phương. Chính sự gắn kết này khiến nó trở nên đáng tin cậy hơn so với các tài sản kỹ thuật số thuần túy khác. Nó giống như cách tôi từng nhận xét về những tác phẩm nghệ thuật tạo sinh – mỗi tác phẩm có một chuỗi khối lịch sử riêng, và giá trị không hề đến từ sự may mắn ngẫu nhiên mà đến từ thuật toán đằng sau. Thị trường dầu mỏ cũng vậy, nó là một chuỗi lịch sử đầy xung đột, thỏa ước, và cả những thao túng. Khi ta hiểu được chuỗi đó, ta có thể dự đoán được giá tài sản tốt hơn.
Bây giờ, hãy xét đến một khả năng khác: nếu thỏa thuận Mỹ-Iran thành công, các lệnh trừng phạt được dỡ bỏ, Iran sẽ không chỉ xuất khẩu dầu mà còn mở cửa nền kinh tế với thế giới. Lịch sử cho thấy các quốc gia bị cô lập thường có nhu cầu rất lớn về các kênh tài chính thay thế để tránh sự giám sát của Mỹ. Iran từng bị cắt khỏi SWIFT, và họ đã chuyển sang sử dụng tiền mã hóa như một phương tiện để giao dịch quốc tế. Nếu đất nước này hội nhập trở lại, dòng chảy này có thể bị thu hẹp, đồng nghĩa với việc một phần nhu cầu thực tế của Bitcoin biến mất. Điều này hoàn toàn trái ngược với câu chuyện lãi suất giảm mà chúng ta vẫn nghe. Một điều tôi học được trong quá trình theo dõi thị trường là những thay đổi cấu trúc dòng vốn có thể mạnh hơn cả các chính sách tiền tệ. Năm 2022, khi các lệnh trừng phạt với Nga được áp đặt, giá Bitcoin đã tăng trong một thời gian ngắn vì nhu cầu của người Nga chuyển tài sản ra khỏi đồng ruble. Ngược lại, hòa bình có thể làm giảm nhu cầu đó.
Các nhà phân tích vĩ mô thường nói về mối tương quan nghịch giữa dollar index và Bitcoin, nhưng tôi cho rằng mối tương quan này không ổn định. Hãy nhìn vào những tháng đầu năm 2023, cả hai đều tăng cùng lúc. Sự phức tạp của thị trường nằm ở các tầng thanh khoản khác nhau, và mỗi tầng lại phản ứng với địa chính trị theo một cách riêng. Giữa các tầng đó là các trung gian: các quỹ đầu tư, các nhà tạo lập thị trường, và các sàn giao dịch. Họ có thể khuếch đại hoặc triệt tiêu các tín hiệu từ giá dầu. Tôi đã từng chứng kiến một sự kiện nhỏ ở Biển Đỏ làm giá khí đốt tăng vọt trong một tuần, và điều đó đã gây ra những biến động bất thường trên thị trường hợp đồng tương lai Bitcoin ở Chicago. Không ai có thể giải thích một cách rõ ràng, nhưng những ai đã theo dõi lâu đều nhận ra rằng thị trường năng lượng là một trong những kênh thông tin thầm lặng đối với thị trường crypto.
Điều gì sẽ xảy ra nếu Trump không đạt được thỏa thuận? Lúc đó, giá dầu sẽ tăng trở lại, và Bitcoin sẽ lại được nhìn nhận như một hàng rào chống lại lạm phát và xung đột. Nhưng tôi không chắc rằng mối quan hệ trực tiếp này là đáng tin cậy. Bởi vì khi giá dầu tăng, chi phí năng lượng tăng, miners có thể buộc phải bán Bitcoin để duy trì hoạt động. Trong ngắn hạn, giá Bitcoin có thể giảm mặc dù môi trường địa chính trị đầy bất ổn. Chúng ta đã thấy điều này vào tháng 10 năm 2023, khi chiến tranh Israel-Hamas bùng nổ, giá dầu tăng nhanh, nhưng Bitcoin lại giảm trong giai đoạn đầu trước khi phục hồi. Lý do là sự hoảng loạn và thanh khoản bị thắt chặt. Những mối quan hệ này không tuyến tính, và một người viết lâu năm như tôi cần phải thừa nhận rằng không có một công thức đơn giản nào.
Cùng lúc đó, câu chuyện về sự chấp nhận của các tổ chức tài chính đang thay đổi vai trò của Bitcoin. Khi Bitcoin ETF được chấp thuận, nó trở thành một kênh đầu tư phổ thông, kéo theo những dòng vốn có tính toán rủi ro hơn là chỉ thuần túy tư tưởng. Điều này làm cho Bitcoin trở nên nhạy cảm hơn với các chỉ số vĩ mô như giá dầu, vì các nhà quản lý quỹ luôn sử dụng mô hình đa yếu tố. Họ sẽ xem xét giá dầu để dự đoán lạm phát, để điều chỉnh danh mục. Một nhà quản lý quỹ có thể bán Bitcoin để mua trái phiếu khi lạm phát hạ, vì lợi suất thực tăng lên. Đây là một sự chuyển dịch khác với các nhà đầu tư bán lẻ vốn nắm giữ Bitcoin như một niềm tin. Tôi cảm nhận được sự xung đột giữa hai thế giới: những người tin vào phi tập trung và những người chỉ tìm kiếm lợi nhuận được điều chỉnh theo rủi ro. Khi giá dầu giảm, nhóm thứ hai có xu hướng bán ra vì họ thấy rủi ro lạm phát đã giảm, trong khi nhóm thứ nhất có thể nắm giữ vững vàng hơn vì họ tin vào giá trị nội tại của mạng lưới.
Vậy sự thật nằm ở đâu? Tôi cho rằng tác động ròng của việc giá dầu giảm đối với Bitcoin là không rõ ràng, và quan trọng hơn, chúng ta đang đặt câu hỏi sai. Câu hỏi không nên là “giá dầu sẽ đưa Bitcoin đi đâu?”, mà nên là “liệu Bitcoin có thể tách mình khỏi những biến động năng lượng để trở thành một lớp tài sản trừu tượng hơn”. Nếu Bitcoin muốn trở thành vàng kỹ thuật số, nó cần phải không bị ảnh hưởng bởi những thỏa thuận chính trị. Nhưng điều đó là không thể, bởi vì Bitcoin vẫn tiêu thụ năng lượng vật lý để duy trì sự an toàn của mình. Đây là một sự hy sinh cần thiết. Cũng giống như việc tôi hy sinh tài chính khi mua những tác phẩm nghệ thuật tạo sinh trong thị trường gấu, tôi tin rằng chúng ta cần phải chấp nhận rằng giá trị không bao giờ miễn phí.
Một vài tuần sau tin tức về cuộc đàm phán, tôi theo dõi hashrate Bitcoin và thấy nó vẫn ổn định. Điều đó cho thấy các miners không hề hoảng loạn. Có thể họ hiểu rõ hơn những người khác rằng giá dầu chỉ là một trong hàng trăm yếu tố ảnh hưởng đến lợi nhuận khai thác. Họ có các hợp đồng mua điện dài hạn, và họ đã đối phó với những chu kỳ này nhiều lần. Sự điềm tĩnh của họ là một bài học quý giá. Nếu bạn là một nhà đầu tư crypto, hãy nhìn vào cách các thợ đào hành xử, họ không bao giờ quá phấn khích với tin tức hàng ngày, họ chỉ tập trung vào dòng tiền và chi phí. Tôi nghĩ rằng chúng ta nên học hỏi từ họ. Đừng để những cuộc điện đàm về hạt nhân làm phân tâm khỏi mục tiêu dài hạn của việc xây dựng một hệ thống tài chính phi tập trung.
Khi tôi viết những dòng này, giá dầu đã hồi phục nhẹ, nhưng khả năng thỏa thuận giữa Mỹ và Iran vẫn còn treo lơ lửng. Điều này làm tôi tự hỏi, phải chăng thị trường luôn cần một câu chuyện để vận động? Ngày xưa, nó là một cuộc chiến tranh. Hôm nay, nó là một lời hứa hòa bình. Nhưng đối với blockchain, những câu chuyện đó không tạo ra giá trị mới, chúng chỉ tái định giá dòng chảy. Sự thật duy nhất là mạng lưới Bitcoin tiếp tục hoạt động, bất kể số phận của thỏa thuận hạt nhân, bất kể ai đang nắm quyền tại Washington hay Tehran. Và điều đó, với tôi, mới là điều có ý nghĩa thực sự.
Tôi không biết cuộc đàm phán này sẽ kết thúc ra sao, nhưng tôi biết rằng mỗi biến động của giá dầu đều vẽ ra một bức tranh rõ hơn về sự phụ thuộc lẫn nhau của thế giới hiện đại. Từ ngưởi viết này, tôi hy vọng các bạn sẽ nhìn xa hơn những con số và thấy được những nền tảng giá trị bên dưới. Bởi vì cuối cùng, một giao thức blockchain không phân biệt năng lượng đến từ dầu mỏ hay mặt trời, nó chỉ quan tâm đến sự đồng thuận. Nhưng con người thì không thể. Chúng ta vẫn còn những định kiến, những lo ngại, và những hy vọng ràng buộc chúng ta với thế giới hữu hình. Liệu một ngày nào đó, chúng ta có thể phát hành một hợp đồng thông minh minh bạch đến mức không cần đến những thỏa thuận bí mật giữa các cường quốc? Tôi không chắc, nhưng tôi tin rằng chúng ta đang tiến gần hơn mỗi ngày. Và trên hành trình đó, Art Blocks là đỉnh cao của việc biến những dòng mã trở thành những tác phẩm có hồn, nhưng thị trường năng lượng vẫn là một tác phẩm nghệ thuật dở dang đầy biến động. Có thể đó là lý do chúng ta theo dõi nó một cách cuồng nhiệt đến vậy – vì nó là tấm gương phản chiếu những khát khao và sợ hãi sâu xa nhất của chúng ta.